Ám ảnh của nữ nhân viên môi trường sau cơn bão!

“Giờ phút kinh hoàng đó cứ đeo bám và ám ảnh tôi mãi, chỉ còn vài lý nữa thôi là tôi đã bị cứa rách mặt bởi tấm tôn”. Đó là tâm sự của chị H. một nhân viên môi trường tổ 12, khu Chùa Bộc, Đống Đa, Hà Nội.

Chị cho hay, ngày nào chị cũng ngụp mặt vào những đống rác bốc mùi hôi hám, làm sạch cho phố phường nhưng ánh mắt người đời chẳng mấy tôn trọng.

Quãng đời chị làm nghề này đã gần 20 năm, dù độc hại, vất vả là thế nhưng chị phải làm để kiếm thu nhập nuôi cả nhà.

Chị chia sẻ pha hài hước, đây là nghề “gia truyền”. Bố chị trước là lái xe thu gom rác thải. Sau này chị lập gia đình, công việc bấp bênh, phụ thuộc chồng nên chị đành phải xin bố cho làm lao công trong tổ. Ông không muốn chị vào cái nghề “bán mặt cho rác” này nhưng nhìn cảnh gia đình ông đành phải chấp nhận.

Ca làm của chị thường bắt đầu vào thời điểm mọi người nghỉ ngơi, quây quần bên gia đình, từ chiều đến đêm. Chị chia sẻ, nhiều thanh niên choai choai cứ với gọi theo mình “rác ơi” khiến nhiều lúc thấy chạnh lòng, họ thường chẳng coi trọng mình, nếu không muốn nói là khinh thường.

Nhọc nhằn nghề lao công

Đặc biệt, chị chia sẻ cảm xúc về nghề, mưa gió bão bùng cũng chẳng được nghỉ ngơi. Chị nhớ trận lụt lịch sử tại Hà Nội năm 2008 đã để lại cho chị ký ức hãi hùng bởi suýt chết hụt năm đó. Nhiều trường hợp không may bị hút theo cống nước mà chết đuối.

“Năm đó, chị làm ca ngày, khi bão về mưa giông giật ầm ầm, cây đổ ngổn ngang. Chị đang cặm cụi hót đống rác thì một tấm tôn bay vụt qua mặt. Cảnh tượng đó ám ảnh chị mãi, có lẽ suốt đời chẳng bao giờ quên. Chỉ cần một ly thôi là cả miếng tôn có thể cứa qua mặt chị”, chị H. bủn rủn thuật lại.

Hôm đó, đang đẩy xe rác về chị còn bị một thân cây trên đường Chùa Bộc đổ ập xuống, may mà chỉ đổ vào xe, người không bị sao.

Hồi đó, bão lớn, Hà Nội trở thành tâm điểm, trận lụt lịch sử, chị và các nhân viên trong đội phải ngâm mình ngang bụng để dọn rác, cho cống thoát nước. Lượng công việc tăng gấp nhiều lần, làn nước cống, nước bẩn đen ngòm ngập ngụa mùi hôi, thối.

Đẩy xe rác thường đã nặng, lức nước ngập, rác ứ nước lại nặng hơn nhiều, không may đi chỗ ngập có ô tô đi qua, họ tạt khiến mình ngã xấp mặt, ngụp nước đen ngòm vào miệng, chị rùng mình kể lại những nhọc nhằn của nghề.

Không những thế, vì đặc thù của nghề mà chị với chồng như “mặt trăng với mặt trời”. Sáng chồng đi làm thì vợ ở nhà, tôi chồng ngủ rồi thì vộ mới về. Nhất là những ngày Tết, công việc càng bận rộn hơn, lượng rác tăng lên gấp nhiều lần. Nhà nhà dọn dẹp nên đổ cả đống tạp phế lù nên quay đi quay lại lại thấy rác, người dân đổ trộm rác nên dọn dẹp vô cùng vất vả.

Nhiều người ý thức kém, thấy xe rác để chềnh ềnh nhưng họ vẫn vứt ra đường. Hễ ai nhắc nhở thì họ lên mặt “chúng tao trả tiền, chúng mày ăn lương thì phải làm”.

Sự xa cách gia đình, nhọc nhằn trong công việc, nhất là những đêm đông giá lạnh khiến sức khỏe của chị ngày càng cạn kiệt. Chị Trang trải lòng: “tính ra còn gần chục năm nữa mới được về hưu nhưng không biết còn có thể trụ nổi với nghề không”?

Posted by & filed under Tin tức.